DIỆN CHẨN SẼ VÀ PHẢI LÀ MỘT VĂN HÓA CHUNG CỦA MỌI NGƯỜI TRONG TƯƠNG LAI

DIỆN CHẨN SẼ VÀ PHẢI LÀ MỘT VĂN HÓA CHUNG CỦA MỌI NGƯỜI TRONG TƯƠNG LAI
Ngày đăng: 28/01/2021 02:12 PM

    Kỷ yếu 35 năm Diện Chẩn, xuất bản 2015 (Tiếp theo)

    Đăng bởi: Diện ChẩnNgày đăng: Trong: Bài viết haySách

    Bài trích:

    DIỆN CHẨN SẼ VÀ PHẢI LÀ MỘT VĂN HÓA CHUNG CỦA MỌI NGƯỜI TRONG TƯƠNG LAI

     *Trương Thị Mỹ Lệ

     Hội BE.CO.ME – ITALIA (thực hành và phổ biến DC tại Ý)

    my le

    Tôi rời Việt Nam cùng gia đình năm 1983 và định cư tại Italia từ đó. Hiện nay tôi làm giáo viên tại một trường trung học của thành phố Padova. Tôi lập gia đình với một người Ý và có hai cô con gái.

    Tôi từ nhỏ rất thích đọc sách và nhờ đó mà tôi được biết đến Diện Chẩn. Năm 2004, khi đứa con lớn của tôi được 6-7 tháng tuổi, một hôm tôi đưa bé đến thư viện của làng để tìm sách học về mấy bé lên 1-2 tuổi. Cô bạn làm trong thư viện hôm đó rất vui và cho biết thư viện mình mới có một cuốn sách nói về một phương pháp chữa bệnh không dùng thuốc từ Việt Nam tới. Nghe nói vậy tôi liền mượn cuốn sách về nhà đọc. Quyển sách mang tựa “Diện Châm” do Ông Lê Nhuận Quang viết và Cô Marie France Muller dịch ra tiếng Ý. Sách có nói sơ về lý thuyết của Diện Chẩn, có các hình vẽ của khuôn mặt và những huyệt cần dùng để sử lý những bệnh thường xảy ra trong cuộc sống.

    Tánh tôi rất thích học và thí nghiệm những gì sách vở nói nên tôi liền thí nghiệm nhiều điều trong sách đó. Tôi dùng cây viết Bic để bấm huyệt nhưng, vì chưa thấy ai làm qua, tôi không biết bấm mạnh nhẹ thế nào và không biết mình bấm có đúng không cho nên không quá tự tin và sau đó tôi chỉ gõ và ấn trên các huyệt. Chỉ như vậy đã đạt được kết quả trong những khó chịu như là quẹo cổ, đau bụng trong giai đoạn kinh nguyệt, khó ngủ và chữa được cho con những khi bị sổ mũi, ho, đau bụng. Chỉ làm sơ sơ mà thấy có kết quả nên muốn đi học thêm. Lúc đó muốn học phải qua bên Pháp hoặc đi tới TP Milano, cách xa nhà tôi 250 km. Tôi không thực hiện được chuyện đó vì con còn nhỏ quá và việc làm chưa ổn định. Từ đó tôi coi cuốn sách của Ông Lê Nhuận Quang như một của quý đầy bí ẩn và đầy hấp dẫn nhưng qua khỏi tầm tay mình vì mình không đủ trình độ để hiểu hết nó.

    Đến năm 2012 ông anh thứ ba, là Trương Văn Trí, có duyên về Việt Nam và gặp người làm Diện Chẩn. Anh đã bị lôi cuốn và khi về Ý anh đã sắp xếp công ăn việc làm và lập tức trở về VN để học Khóa 121 của Thầy Bùi Quốc Châu. Khi tôi biết anh về học tôi rất vui và ước gì mình cũng làm được việc ấy.

    Anh Trí rất đắt ý và đam mê với DC và anh đã học ngày và đêm trong thời giang ở bên VN. Khi về Ý anh đã lập ra một cái hội, mang tên BE.CO.ME (Benessere della Mente e del Corpo, tạm dịch là Phúc lợi cho Tinh thần và Cơ thể)  để thực hành và phổ biến DC. Anh vừa chữa bệnh vừa bắt đầu mở lớp dạy DC cho các bạn người Ý. Anh đã đào tạo được nhiều người làm DC rất tốt, trong đó có nhiều người đã có kinh nghiệm hoặc đã học qua Đông Y, có nhiều người đang hành nghề xoa bóp hoặc làm vật lý trị liệu, nhưng phần đông là các người không biết gì vềđông y hoặc tây y.

    image002

    image003

    Ảnh: Trương Văn Trí đang giới thiệu DC tại Brescia – Italia

     

    image005

    image004

    Ảnh: Giờ thực tập tại lớp DC của anh Trí

    Anh Trí đã đem những cuốn sách của thấy Bùi Quốc Châu và tài liệu và DVD của 1 khóa học về cho tôi. Nhờ học qua sách và DVD của Thầy và thêm tực tiếp học với anh Trí nên tôi đã thông hơn và tự tin hơn. Tôi đã trở thành thành viên của hội BE.CO.ME. và tôi đã bắt đầu chữa bệnh cho những người xung quanh ngoài các con và bản thân mình. Vì các bạn Ý rất thích DC và các lớp dạy DC của anh Trí càng ngày càng đông mà không có tài liệu bằng tiếng Ý nói hết lịch sử, những thuyết và những ý của Thầy về Y Đạo nên tôi đã gom góp tài liệu của Thầy, dịch ra, cộng thêm những gì mà tôi đã học được ở Thầy qua các đỉa DVD, qua những bài viết mà Thầy và các bạn việt đăng lên trên website của Thầy, và soạn thành một cuốn sách DC cơ bản, có cách chữa hơn 200 chứng bệnh. Việc này đã đòi hỏi hơn một năm nhưng kết quả là hội BE.CO.ME đã có một cuốn sách dễ hiểu và đầy đủ để cho những ai muốn tìm hiểu về DC. Tôi rất hài lòng vì trong cuốn sách đó tôi đã nói lên được cho các bạn Ý biết sự “bình thường và vĩ đại” của Thầy, ý nghĩ của Thầy về chữ TÂM và 30 câu TÂM NGÔN mà Thầy đã dành cho những người làm DC.

    Tôi cũng đã bắt đầu dạy lớp DC căn bãn và tôi đã có rất nhiều niềm vui qua những lúc chữa bệnh và dạy DC.

    Ngoài anh tôi và tôi trong hội còn có thêm 7 người đang đi khắp nước Ý để dạy lớp căn bản của DC, dưới sự trách nhiệm và hướng dẩn của anh Trí tôi. Trong khóa căn bản này, gồm 12 tiếng đồng hồ học và thực tập, chúng tôi giảng các thuyết của DC, các đồ hình trên mặt, cách tìm huyệt và tát động vào huyệt, 14 động tác xoa mặt thường ngày, 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết, và cách dùng những bộ huyệt thường dùng như bộ cầm máu, bộ ổn định thần kinh, bộ tan máu bầm, bộ tiêu viêm tiêu độc, bộ thăng khí và bộ giáng khí. Mục đích của hội là truyền DC cho càng nhiều người càng tốt, vì DC đúng là một phương pháp rất dễ áp dụng và có thể là  phương pháp duy nhất có thể biến bệnh nhân thành Thầy thuốc, làm cho con người được tự do, biết cách chăm sóc cho sức khỏe của mình khỏi phải lệ thuộc vào một vật khác (thuốc men) hay một người khác. Vì lý do ấy mà các lớp DC của chúng tôi có một giá rất bình dân để cho ai cũng có thể học được mà vì thế chúng tôi đi khắp nơi để tạo điều kiện cho nhiều người đi học. Riêng anh em tôi thì chúng tôi làm việc này với thêm sự tự hào đặc biệt vì nó là tác phẩm của đầu óc và tấm lòng của một người Việt, nó mang nhiều văn hóa Việt Nam mà không bao giờ chúng tôi quên được dù đã xa quê hương hơn 35

    năm. Hơn nữa, phổ biến DC cho dân tộc Ý là một cách để chúng tôi nói lời cảm ơn đất nước đã tiếp đón và giúp đỡ mình và nhiều người Việt khác trong bao nhiêu năm qua. Riêng tôi, là mẹ, là giáo viên, tôi muốn thế hệ sau này biết tự chữa bệnh, tự giải quyết những khó khăn để được mạnh khỏe và tự tin hơn vì khi mình tự bấm huyệt, xoa bóp để vượt qua một đau đớn hay bệnh tật thì như chính mình đang nói với mình là mình có đủ nghị lực để đương mặt với những khó khăn trong cuộc sống.

    image006

    Trương Thị Mỹ Lệ giới thiệu DC tại TP. Pordenone – Italia

    image007

    image008

    Lớp học DC của Trương Thị Mỹ Lệ tại TP. Vittorio Veneto – Italia

    image009

    Lớp học DC của Trương Thị Mỹ Lệ tại TP. Padova – Italia

    Đến nay các người học lớp căn bản rất đông và hội của chúng tôi có hơn 3000 thành viên, ai cũng rất hoan nghênh DC và biết ơn Thầy, vì nhờ Thầy mà có được một cách rất đơn giản để bảo vệ sức khỏe, để tự chữa cho mình nhiều căn bệnh mà đã làm cho họ khổ sở và tốn tiền nhiều năm qua và để giúp cho người thân của họ. Đại khái là có nhiều người tự quản lý được những bệnh mà bác sỹ Tây Y đã bó tay.

    Tháng 10 năm vừa qua (2014) Chúng tôi có mời Thầy Châu sang Ý chơi và có tổ chức một hội nghị. Đã có tất cả 230 người đi dự và ai cũng cám ơn chúng tôi đã cho họ cơ hội gặp và nghe Thầy Châu nói chuyện. Thầy đã “nói như chơi và làm như giỡn nhưng kết quả là thật” và hôm đó ai cũng rất vui, vỗ tay rất nhiều và ai cũng ra về với vài bài học đời mới và với cảm giác rằng mình đã đối diện với một đại nhân rất giản dị và bình dân.

    Có một người đã nhắn tin cám ơn tôi và nói: “Un giorno solo per ascolatare una persona così è troppo poco” ( Chi có một ngày thôi để nghe một người như vậy nói chuyện thì ít quá).

    Sau đây là vài hình kỷ niệm của ngày vui đó.
    image013

    image014

    image011

    image015image016image017image018

    image012

    Trong hai năm cuối nay tôi vừa đi dạy vừa làm DC và dạy DC nên tôi đã không có nhiều thời gian để chữa bệnh thường xuyên như có thể nói rằng ngày nào tôi cũng có cơ hội để chữa bệnh ít nhất là 2-3 người. Lần nào tôi cũng vừa mừng và ngạc nhiên trước sự kỳ diệu của DC. Vì tôi làm giáo viên nên những người được chữa thường xuyên là các học trò và giáo viên trong trường, đặc biệt là học trò gái bị đau bụng trong thời kỳ kinh nguyệt hoặc quá căng thẳng. Các đồng nghiệp rất thích được bấm huyệt khi đau vai vì viết nhiều trên bảng, đau cổ họng, căn thẳng, trặc cổ,v.v… nhiều người đã ghi tên đi học và họ đã truyền miệng về DC để những người khác đi học. Đến nay trong trường của tôi nhiều người trước khi tới trường thì đã thực hiện 12 động tác xoa mặt buổi sáng và 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết.

    Có rất nhiều thành công đáng kể như làm tôi vui nhất là một cô gái rất lo lắng vì sắp có gia đình mà mới phát hiện ra là âm hộ không co giãn được nên không thể giao hợp với chồng. Bác sỹ chỉ khuyên cô bắt đầu đi cho bác sỹ tâm lý giúp đỡ mình. Cô ấy tìm đến tôi vì tôi có lần chữa cho cô hết đau lưng. Khi cô đến, tôi đã tác động vào bộ huyệt ổn định thần kinh, bộ chống nghẻn nghệt và các sinh huyệt của tử cung và âm hộ. Và sau đó tôi đả lăng vùng xương cùng và hơi ngải cứu trên đồ hình của âm hộ ( ngón cái và ngón trỏ chụm lại). Chiều hôm đó cô ấy nhắn tin cám ơn tôi đã có kết quả tốt. Tôi chữa cho cô ấy thêm 3 lần, và tôi đã chỉ cô tự bấm huyệt cho mình thêm một thời gian. Nay cô đã lập gia đình, cấn thai, và vui mừng chờ đợi ngày sinh của một bé gái.

    Một ca khác tôi xin được kể ra là một ca rất đặt biệt.

    Một hôm tôi biết được cha của bạn học của con tôi bị đứng tim và đang bất tỉnh ở trong bệnh viện. Ai cũng rất lo cho tánh mạng của ông. Ông ấy là người của khoa học và vợ là bác sỹ của tâm lý nên tôi nghĩ rằng rất có thể họ không tin DC. Nghĩ tới hoàn cảnh của ông tôi thấy thương cho bà và hai con bà nên lấy hết can đảm của mình ra để viết email cho bà và kể rằng DC có thể giúp chồng bà nếu bà hợp tác. Tôi nói với bà là tôi có thể dạy cho bà làm để có thể bà làm cho ông thường xuyên trong lúc ông đang ở trong bệnh viện và chỉ ít người được gặp ông. Bà nói để coi khi bác sỹ không cho thuốc mê nữa và coi ông có tỉnh lại và có tai hại gì cụ thể thì lúc đó sẽ nhờ tới DC. Sau một tuần lễ bà gọi tôi và nói rằng bác sỹ không cho thuốc mê nữa mà chồng bà không tỉnh lại, chỉ oằn oại trong giường như là rất đau đớn và khó chịu. Bà nhờ tôi đến bệnh viện xem sao. Tôi tới đó vừa làm vừa giải thích và chỉ cho bà làm. Tôi gạch mặt ông, tôi làm 6 vùng phản chiếu, bộ huyệt tan máu bầm, bộ huyệt chống nghẽn nghẹt, bộ ổn định thần kinh, sau đó tôi gạch 2 lòng bàn tay.

    Đêm hôm đó ông không còn oằn oại, nhịp thở đều khiến các y tá rất ngạc nhiên và hỏi bà vợ tôi đã làm gì cho ông. Tôi trở lại ngày hôm sau và khi tôi bấm huyệt ông đã nhăn mặt. Tôi vừa làm vừa nói chuyện với ông như nói với người đang tỉnh. Tôi nói với ông tôi làm gì và nói ông cố gắng lên để khi ông khỏe đi ăn pizza. Tự nhiên lúc đó ông chảy nước mắt. Tôi vô bệnh viện làm cho ông được lần mỗi lần 1 tiếng và trong 2 lần sau tôi có thêm lăn bằng cây lăn sừng lớn trên cả 2 chân, lăn và thoa dầu cù là trên lòng bàn chân và các khẻ giửa các ngón chân. Tôi dặn bà làm 3 lần một ngày cách thức trên. Tôi không nhớ rõ, đến ngày thứ 4 hoặc thứ 5 thì ông mở mắt, cười hoặc khóc khi gặp người thân và ngày sau ông cử động chân tay được và rất là hạnh phúc cho tôi khi tôi ra về ông giở tay chào tôi.

    Các bác sỹ nói sự tỉnh lại của ông trong 1 thời gian ngắn như vậy là một “miracolo”( điều kỳ diệu). Có thể là vậy, như tôi rất tin là cái điều kỳ diệu này có sự ủng hộ rất lớn của DC, của sự kiên nhẫn và niềm tin của bà vợ ông ấy. Từ khi ông tỉnh lại tôi không đến bệnh viện nữa mà chỉ căn dặn bà tiếp tục làm DC cho ông. Khi ông xuất viện ông không nhìn rõ được và không nhớ rõ được những gì trong quá khứ gần như tất cả những gì trong quá khứ xa ông nhớ rất rõ, các ngón tay và các ngón chân không có cảm giác. Tôi đã bấm bộ huyệt chống nghẽn nghẹt và các sinh huyệt trên 2 màng tan và trên càm. Tôi hơ ngải cứu các huyệt đó và mỗi lần làm xong thì ông có thêm cảm giác. Làm như vậy mỗi ngày. Sau 1 tuần lễ thì các ngón tay ngón chân đều có cảm giác bình thường. Để chữa cho thị giác và trí nhớ, tôi đã tác động vào bộ huyệt Ổn định thần kinh và huyệt của 12 dây thần kinh não, tôi hơ 2 lòng bàn tay chụm lại (đồ hình đồng ứng bộ não) và bàn tay co lại (phản chiếu não), tôi ấn các huyệt của Tam giác mắt (100, 130, 180) và tôi lăn và hơ các vùng phản chiếu mắt trên lòng bàn tay. Mỗi ngày trước khi làm tôi cho ông copy một cái hình vẽ mà tôi vẽ: 1 ngôi nhà có ống thói có cây bên trái và đường vô nhà bên phải, có 1 cửa sổ bên trái và 1 cửa vào ở giữa. Ngày đầu ông copy dưới lên trên và phải sang trái và nhiều chi tiết chồng lên nhau và nhiều chi tiết ông không thấy. Ngày thứ nhì tôi vẽ tương tự như vậy nhưng hơi khác, ông copy không còn sai trên xuống dưới hoặc chồng lên nhau nhưng còn nhiều chi tiết không đúng vị trí hoặc thiếu. Mỗi ngày tôi thấy có tiến bộ, luôn cả về trí nhớ và ông cũng rất phấn khởi vì ông đi không còn bị vấp phải những đồ trong nhà. Sau 10 ngày điều trị, mỗi ngày một lần, cộng thêm ông tự làm vùng 6 phản chiếu hệ bạch huyết và lăn mặt, thì ông copy lại cái hình tôi vẽ một cách vẹn toàn. Lần cuối, để gạt ông, tôi đã vẽ cửa sổ hình trái tim và ống khói méo sẹo như ông cũng vừa mĩm cười và copy y lại. Ông đã đọc được các chữ và đã đi xe đạp với các con, đã không còn quên những gì mới sẩy ra . Thế là tôi không tới chữa cho ông nữa mà chỉ dặn là 6 vùng phản chiếu và bộ ổn định thần kinh.

    Qua việc này tôi càng biết ơn Thầy Châu và DC hơn vì đã cho tôi một cách giúp đỡ cụ thể những người ở quanh mình.

    Ngoài những kinh nghiệm trực tiếp, tôi còn có nhiều kết quả hay do những người học các khóa DC của mình kể lại qua những tin nhắn hoặc email viết để cảm ơn tôi đã chỉ cho họ cách sử lý bệnh tình của họ.

    Tôi nghĩ rằng DC sẽ và phải là một văn hóa chung của mọi người trong tương lai, dễ hiểu dễ làm, không tốn tiền nhiều; các huyệt và các đồ hình của DC rất đơn giản nhưng đã cho kết quả không tưởng tượng được. Như:

    Bộ huyệt 16, 61, 0 cầm máu ngay giây lát.

    Bộ huyệt trị bệnh điếc đã cho tôi kết quả không ngờ trên 1 bác 82 tuổi đã mang máy trợ thính hơn 25 năm.

    Hai huyệt 19, 26 giúp tăng huyết áp và hạ huyết áp rất hay.

    Bộ huyệt 26, 50, 41 giảm ngứa liền.

    Tôi nghĩ DC sẽ được phổ biến khắp nơi qua những lời truyền miệng nhưng, trong quá trình phát triển của DC, tôi nghĩ rằng, bài học quan trọng nhất lúc nào cũng phải là bài học về chữ TÂM mà Thầy Châu đã dạy, tiếp theo là các câu trong TÂM NGÔN DIỆN CHẨN, mà quan trọng nhất là câu THƯƠNG NGƯỜI TỨC LÀ THƯƠNG MÌNH, GIÚP NGƯỜI TỨC LÀ GIÚP MÌNH.

    Riêng tôi, trong cuộc sống hàng ngày, tôi luôn dùng tới bộ huyệt Ổn định thần kinh, nhất là ba huyệt 124, 34, 26; phác đồ Yêu Thương 26-60; và tôi luôn luôn ngẩm câu tâm ngôn Muốn nhanh phải chậm.

    Tôi dùng ba H 124, 34, 26 những khi có quá việc trong đầu, những khi có chuyện không vui, những khi quá căn thẳng, đại khái là có nhiều ngày tôi dán Salonpas trên các H này 2-3 lần, như trong thời gian tôi soạn cuốn sách mà tôi đã nói trên: có thể nói là nhờ bộ H này mà tôi mới hoàn tấc được việc đó trong khi vẩn tiếp tục đi dạy học và lo cho gia đình.

    Hai số 26-60 đã trở thành một một cặp số thần thoại mà tôi đọc đi đọc lại mổi khi gặp khó khăn bất cứ trong lảnh vực nào, như những khi gặp một ca bệnh khó chữa, khi đối diện một người nóng tánh hay khó chịu và thậm chí luôn cã lúc đang gây gổ và bất đồng với chồng con. Mổi khi đọc hai con số đó bổng nhiên mọi chuyện được ổn định hoặc như ý mình, như là mình vừa đọc thần chú.

    Câu Muốn nhanh phải chậm đã giúp tôi trong ba năm nay hoàn thành bổn phận của một người vợ, một người mẹ, một người giáo viên, dù với sự đam mê mà tôi dành cho DC tôi đã tự tạo thêm cho mình rất nhiều và nhiều công chuyện và suy nghĩ nhưng tôi không còn nghĩ và hấp tấp làm mọi chuyện mà tôi phân ra chuyện nào thời gian đó và làm châm chú những vì mình đang làm, không gấp gáp hồi hộp và lo âu nhiều như trước nửa.

    Tôi không biết sau để nói hết lời cảm ơn Thầy Châu ngoài ra thực hành thật tốt và phổ biến DC, phổ biến đường lối “DÙNG Y ĐỂ TẢI ĐẠO” của Thầy và làm sao cho ước mơ của Thầy thành sự thật là trong mỗi gia đình có ít nhất một người biết làm DC.

    TRƯƠNG THỊ MỸ LỆ

    Sinh năm: 23/01/1972

    Địa chỉ: Via Buie 24 35135 Padova  – Italia – Email: truongmyle@gmail.com

    ĐT:(39) 347 853 1515

     

    Chia sẻ:
    Bài viết khác:
    Zalo
    Hotline
    DMCA.com Protection Status