Bài TH Khóa 136 – TRƯƠNG THỊ MỸ LỆ

Bài TH Khóa 136 – TRƯƠNG THỊ MỸ LỆ
Ngày đăng: 26/01/2021 04:45 PM

    TRUNG TÂM VIỆT Y ĐẠO QUỐC TẾ

    KHÓA 136 – 2015

    DIỆN CHẨN – ĐIỀU KHIỂN LIỆU PHÁP và ÂM DƯƠNG KHÍ CÔNG

    THỜI GIAN: Từ ngày 20/7/2015 – 22/8/2015

    GIẢNG VIÊNGS.TSKH BÙI QUỐC CHÂU

     

    Học viên:             TRUONG THI MY LE

    Sinh ngày :                   23/01/1972

    Trình độ học vấn:        Đại học

    Nghề nghiệp:               Giáo viên

    Địa chỉ:                Via Buie 24, Padova, Italy

    Điện thoại:                    (0039) 3478531515

    Email:                            truongmyle@gmail.com

     BÀI THU HOẠCH

    CÂU HỎI 1: Từ khi học đến nay, bạn đã làm được bao nhiêu ca bệnh cho mình và cho người khác? Tỷ lệ thành công và thất bại? Kể ra những ca thành công và thất bại.

    Trước tiên tôi xin báo cáo rằng tôi sống tại Ý đã hơn 30 năm và tôi đã được quen biết với DC từ năm 2004, qua một cuốn sách của một học trò của Thầy Châu. Từ đó tôi đã tự chữa cho mình chứng đau cổ gáy, đau bụng kinh, nhức đầu và chữa cho hai con của mình sổ mũi, cảm, ho, sốt.

    Từ năm 2012, khi anh ba tôi đã về VN học khóa 121 với Thầy Châu về, anh đã daỵ lại cho tôi cách tìm sinh huyệt và anh đả đem cho tôi nhiều tài liệu và DVD của hai khóa của Thầy. Tôi đã học và đã thí nghiệm nhiều điều mà Thầy dạy trong các sách vở và DVD.

    Mỗi lần tôi thử chữa triệu chứng gì, dù sử dụng đồ hình, đồng ứng hay các phác đồ thì tôi cũng có rất nhiều ngạc nhiên thích thú. Ngạc nhiên vì không ngờ những gì Thầy phát minh nó thiên liên và nhanh chóng như thế, thích thú vì mình đã hiểu được và đã làm được.

    Năm nay tôi sắp đặc về học trực tiếp với Thầy dù tôi đã coi đi coi lại hai khóa học, nhưng tôi biết là mỗi khi nói chuyện là Thầy tặng cho một bài học và tôi chắc rằng trong một khóa học tôi sẽ nhận rất nhiều bài học mới. Hơn nữa tôi muốn được chứng kiến Thầy thực hành Huyền công và được Thầy hướng dẩn tập Âm Dương khí công.

    Trong thời gian ở VN để học tôi không có cơ hội để chữa bệnh nhiều ngoài chữa cho hai đứa con gái tôi, khi chúng bị sốt lên hơn 39 độ.

    Đứa lớn bị đau bụng, uể oải và sốt cao sau khi uống một ly sinh tố xoài, sau một ngày dài du lịch. Tôi đã lăn lên mặt cháu bằng cây lăn đồng gai, từ trên xuống dưới. Lăn được vài lần thì cháu bớt nóng. Toi gạch lòng bàn tay cho cháu để nó bớt đau bụng và kết quả cũng tới ngay.Tôi đã chữa những triệu chứng này cho cháu nhiều lần rồi nên khá tự tin. Vấn đề là ở nước ngoài, khi về VN mà bệnh thì lo sợ lung tung, không biết có bị mắc phải vi trùng gì lạ không? Tôi đánh 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết hệ bạch huyết để tăng sức đề kháng cho cháu và tôi đánh thêm bộ huyệt tiêu viêm tiêu độc và dán cao salonpas trên bộ huyệt này. Cháu ngủ một giấc và sau đó đi cầu rất nhiều và khỏe hẳn.

    Đứa thứ nhì đang khỏe mạnh, đi sở thú hai tiếng đồng hồ về thì than nhức đầu và chiều thì sốt cao và đau cổ họng. Tôi thoa giấm trên bắp chân của cháu như nhiều người lớn tuổi đã bài cho tôi và tôi cũng lăn khắp mặt với cây lăn đồng gai, nhưng sốt cứ xuống rồi lên lại. Tôi đánh phác đồ Hạ sốt nhưng kết quả cũng không cao. Cuối cùng tôi đánh bộ Giáng khí thì cháu chỉ còn 37,8 độ. Cách ba tiếng tôi đánh lại bộ huyệt này thì trong vòng một đêm thì cháu hết hẳng.

    Hai con tôi được 12 và 9 tuổi. Chúng chưa khi nào phải sốt hơn hai ngày và chưa khi nào phải uống kháng sinh. Tôi rất hãnh diện, biết ơn Thầy Châu và biết ơn duyên số đã cho tôi gặp đươc DC khi vừa mới trở thành mẹ.

    Trong hai năm cuối nay, tôi đã chữa được rất nhiều ca bệnh như nhức đầu, trẹo cổ, viêm mũi, đau bã vai, cảm cúm, rối loạn tiền đình, đau bao tử, bí tiểu, … Tôi tự chữa cho mình được cholesterol cao và làm giảm ghiền thuốc lá cho nhiều người.

    Có rất nhiều lần kết quả đến ngay trong lần đầu chữa làm cho tôi và cả người bệnh không tưởng tượng được, như lần một cô đã giải phẩu tử cung, buồng trứng và một khúc của đại tràng. Cô đã chữa bằng hóa trị và đã bình phục về ung thư nhung cô ấy không tự đi cầu được từ khi xuất viện và cuộc sống rất khó chịu. Bác sĩ nói là vì ruột của cô không còn sự nhu động nữa. Hôm lần đầu gặp cô tôi chỉ có vài phút thôi và cô chỉ nói là không đi cầu được. Tôi làm 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết hệ bạch huyết và bộ Thông nghẻn nghẹt (14, 275, 19, 61) cộng thêm 39 và 38. Nửa tiếng sau cô đi cầu được nhưng cảm giác không tự chủ vẫn còn. Cô tới nhà tôi để được chữa kỹ hơn và khi tôi biết được mọi chuyện thì tôi quyết tác động trên các huyệt thuộc về đường kinh của đại tràng và tiểu tràng. Tôi cho cô vài miếng salonpas và hướng dẫn cô dán nó trên các huyệt ấy. Ngay hôm đó cô đi cầu được và rất sung sướng vì đã có cảm giác mắc cầu và tự mình “tống” nó ra. Cô làm theo tôi dặn: mỗi ngày làm 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết và các huyệt trên. Một tuần lễ sau, cô nhắn tin cảm ơn tôi vì mỗi sáng cô đều đi cầu được và cuộc sống của cô hết thấy bức rức khó chịu như trước nữa.

    Trong quá trình học khóa 136, tôi được đi sâu vào Huyền công và tôi đã thử chữa cho một người bạn ở bên Ý qua ảnh công và qua ngôn công.

    Lần đầu là người đó bị đau cổ gáy. Tôi tập trung và ấn trên các huyệt ở vùng cổ gáy trên đồ hình phản chiếu ngoại vi cơ thể trên mặt. 10 phút sau anh bạn ấy thấy đỡ nhiều, tôi định làm thêm nữa nhưng bỗng nhiên thấy mình mệt quá nên dừng lại.

    Lần thứ nhì thì người bạn bị đau khuỷu chân. Qua tin nhắn tôi hỏi anh kiểm tra lại coi có bớt không thì quả nhiên anh bảo là bớt. Hỏi tới lần thứ tư thì anh nói là bớt đi 80% và muốn biết tôi đang làm gì mà hay thế. Tôi mừng quá và dừng lại để phần còn lại cho cơ thể anh giải quyết.

    Nói chung thì tỷ lệ thành công có thể đến 90%, nếu như thành công không chỉ là hết bệnh hẳn mà kể cả những khi bớt bệnh hoặc dễ chịu hơn với những bệnh nan y.

    Cũng có nhiều ca tôi chưa thành công được, nhưng phần lớn là vì người bệnh không kiên nhẫn cho tôi thời gian để tìm ra cái “chìa khóa” đúng.

    Có một ca làm tôi thấy khó chịu nhất là cái u trong tử cung của chính mình, nhưng tôi cũng có phần trách nhiệm trong vụ này. Khi tôi bắt đầu chữa nó, hai năm trước, thì nó đã to 8 cm rồi. Tôi chỉ làm phác đồ tiêu u tiêu bướu một tháng thì nó còn 6 cm. Tôi mừng lắm nhưng sau đó lại không còn kiên nhẫn và cứ để cho công chuyện lôi cuốn; vì nó cũng không có làm gì cho tôi khó chịu. Tháng 5 năm nay, tôi siêu âm lại thì nó đã lớn lên gần 16 cm rồi. Dù nó vẫn im the nhưng nó đang làm cho tôi thiếu máu hơi nhiều.

    Tôi bắt đầu bấm mỗi ngày bộ tiêu u và bộ cầm máu + h63, 53, 173, 23, 43. Nhưng sau một tháng vẫn không có kết quả. Tôi có nhờ một người bạn trong lớp hơ thêm ngải cứu trên các vùng phản chiếu tử cung trên lưng và các nơi đồng ứng của bộ phận này. Hai tuần sau vẫn không có kết quả. Hiện giờ, theo lời hướng dẩn của Thầy Bùi Minh Tâm, tôi đang sử dụng cây xung điện và chỉ xung 30 giây trên vùng cằm và cùng đầu mũi. Mỗi ngày hai lần và mỗi lần 30 giây + 30 giây cách khoảng 5 phút.

    Tôi sẽ làm như thế và một tháng sau tôi sẽ siêu âm xét nghiệm. Hy vọng là trước sau vì cũng tìm ra cái chìa khóa đúng.

    CÂU HỎI 2: Huyệt nào hoặc phát đồ nào làm bạn tâm đắc nhất? Tại sao? Kể ra chi tiết vài ca?

    Rất khó trả lời câu hỏi này vì có rất nhiều huyệt và phác đồ cực kỳ hay. Nhưng nếu phải chọn thì làm tôi tâm đắc nhất là H. 19, 26, 103, 0, phác đồ 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết, phác đồ Yêu thương (26-60), phác đồ Ổn định thần kinh.

    Tôi đã cấp cứu cho hai học sinh trong trường nơi tôi dạy bằng H 19 và H 0. Một em tự nhiên tái mét cả mặt mày và xụi xuống từ từ. Trong khi mọi người hoảng lên và giám thị gọi xe cấp cứu thì tôi ấn vào H19 thật mạnh bằng đầu ngón tay trỏ. Một phút sau em chớp mắt và hồng hào lại. Xe cấp cứu tới thì tôi rút lui. Họ xác định là cháu bị tuột HA và họ tiêm cho cháu một mũi thuốc gì đó.

    Em thứ hai thì được các bạn đưa ra khỏi lớp trong tình trạng co giật rất nhiều. Khi tôi đến thì thấy em trợn mắt, các ngón tay ríu lại, run rẫy thật nhiều và không trả lời khi được hỏi. Tôi bấm H19 như trên, nhưng không thấy thay đổi gì; tôi liền bấm thêm H 0 và sau một phút thì các ngón tay hết ríu lại và em bớt run. Tôi vuốt từ trong ra ngoài hai vùng gò má để cho em bớt nghẹt thở và tôi gạch nhanh trên lòng bàn tay của em. Sau đó tôi ấn lại H 19, em ói ra nhiều nhớt và sau đó hết co giật, thở bình thường, trả lời được nhưng rất mệt và nằm nghĩ. Xe cấp cứu tới thì tình trạng của em bình thường về HA và nhịp tim. Xét nghiệm cho kết quả là em bị tăng hồng huyết cầu đột ngột.

    Có vài người khi vừa đánh 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết xong thì nghe choáng váng, kiệt sức. Trong trường hợp này tôi cũng ấn H 19 để tăng HA và trong vòng 30 giây thì người ta bình phục lại.

    H 19 còn rất hay để chữa nấc cụt và mắc xương. Tôi đã dùng nó nhiều lần cho con tôi với kết quả trong tức khắc.

    H 26 ngược lại, hạ HA thật nhanh và làm chậm nhịp tim. Tôi thường tận dụng nó để làm dịu cơn ngứa, cơn nhột, cơn đau và để “lấy lại hơi thở bình thường” sau khi chạy, làm việc nặng hoặc leo đồi. Day H 26 bằng đầu ngón giữa của tay trái còn giúp dỗ giấc ngủ lại mỗi khi thức giấc.

    H 103 thật tuyệt vời khi mà muốn nhớ chuyện gì mà nghĩ hoài không ra. Gõ vào nó chừng vài chục cái thì nhớ ngay.

    Phác đồ 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết có thể giải quyết ngay được nhiều triệu chứng nếu làm thường xuyên và hai hoặc ba lần trong ngày thì nó có thể làm dễ chịu cả bện nan y khó chữa.

    Một lần, tôi đã chữa khỏi cho một cô giáo đang nhức đầu thật nhiều và buồn nôn không chịu được. Tôi đã biết rằng cô không có thai và nghĩ rằng cô đã quá mệt và căng thẳng sau khi ăn buổi trưa. Vì là lần đầu gặp nhau nên tôi không muốn tìm sinh huyệt ngay nên tôi bắt đầu với 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết. Khi tôi đánh tới vùng số 3 thì cô nghe có điểm rất đau và khi tôi đánh vùng số 4 thì cô cũng kêu đau quá. Hết 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết, tôi hỏi cô bây giờ còn đau bao nhiêu từ 1 đến 10. Cô nói là nhức đầu và buồn nôn đã hết ngay sau khi cô kêu đau.

    Phác đồ này làm tăng cường sức đề kháng và giải độc rất hay. Có một người đồng nghiệp của tôi bị phải 4 bệnh tự miễn dịch, thường bị mệt mỏi, đau đớn khắp người, ăn uống khó tiêu, ngứa ngáy thường. Chị nghe tôi và đánh phác đồ này mỗi ngày ba lần thì ngay ngày đầu chị đã thấy dễ chịu hơn và cả năm nay chị không có những cơn mệt mỏi và khó chịu như trước, vì mỗi khi chị thấy mệt hoăc khó chịu gì thì chị kéo cây dụng cụ DC ra và làm 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết.

    Nhiều môn xoa bóp khác cũng tác động vào hệ bạch huyết nhưng nó tác động tại chỗ: mất thì giờ, tốn sức và không tự làm được; hơn nữa, có nhiều trường hợp chuyện đó không được làm nhất là khi những hạch bạch huyết sưng hoặc đang điều trị bằng hóa xạ. Phác đồ của Thầy Châu thì không có giới hạn này.

    Có một người đả bị tiểu phẩu để lấy ra và xét nghiệm một hạch ở vùng háng, vì trước đó cô ấy có vấn đề gì mà BS sợ bị ung thư ở hệ bạch huyết. Rất may là xét nghiệm cho biết là không có bệnh đó. Nhưng từ khi xét nghiệm xong, cô sưng nơi khớp háng như có một cái hạch rất to. Bs hút chất lỏng trong đó ra thì ít hôm sau nó lại y như trước. Cô nghe khó chịu và lo âu. Nghe lời một người bạn, cô đã tìm đến tôi. Tôi chỉ đơn giản làm 6 vùng phản chiếu hệ bạch huyết cho cô thì cô nghe dễ chịu liền, như cục hạch không còn nữa dù khi rờ vẫn còn nghe nó ở đó. Tôi cho cô mượn cây Sao chổi và tôi hướng dẫn cô đánh phác đồ này. Hai tuần sau thì cô gửi trả lại cây Sao chổi cho tôi và nói rằng đã hết hẳn, thật là kỳ diệu.

    Về phác đồ Yêu thương thì tôi xin được báo cáo sau.

    Về PĐ Ổn định thần kinh, tôi dùng nó trong rất nhiều trường hợp, trong lúc chữa bệnh như trong cuộc số hàng ngày. Nó như là một viên thuốc thần. Người đang lo âu buồn bả tự nhiên nhẹ nhỏm, lạc quan, người đang nóng nảy, bực bội bỗng nguội đi và nhất là những người vì quá lo âu tính toán mà mất ngủ thì bộ huyệt này sẽ tặng ngay cho một giấc ngủ ngon lành. Trong bộ Huyệt này tôi thường dùng ba Huyệt chánh, đó là 124, 34, 26 và có khi chỉ day ấn chúng với đầu ngón tay (nhưng nhanh chóng và hiệu quả nhất là dùng salonpas). Tôi dùng nó để dịu cơn đau và cơn tức tối của những đứa trẻ khi bị té, khi bị ấm ức hay lo âu chuyện gì; tôi dùng nó để giúp các học trò tôi khi sợ hãi và lúng túng trước những bài kiểm tra hoặc bài thi; tôi dùng nó để hổ trợ khi chữa những bệnh do stress gây ra và tôi dùng nó để giúp các người chung quanh tôi có được một cảm giác thoải mái dù đang phải đương đầu với nhiều áp lực của cuộc sống như: bệnh tật của người thân, thất nghiệp, con cái không được tốt, gia đình bất ổn…

    CÂU HỎI 3: Bạn nghĩ gì về hệ thống huyệt của Diện Chẩn?

    Nếu ai có từng phải học tên của các huyệt trong châm cứu thì mới quí sáng kiến của Thầy đã đặt tên cho các huyệt trong DC bằng các con số Á Rập. Chuyện đó làm cho ai cũng dễ nhớ các huyệt đó và làm cho cả hệ thống huyệt và môn DC dễ “xuất khẩu” ra khắp thế giới. Hơn nữa, các trục dọc ngang, dựa theo những chổ cố định mà mặt ai cũng có (như mắt, mũi, miệng, …) làm cho dễ định vị của các huyệt đó trên bất cứ khuôn mặt nào.

    CÂU HỎI 4: Bạn nghĩ gì về các phác đồ hỗ trợ trong Diện Chẩn?

    Trong lớp học, Thầy thường nhắc là các phác đồ thuộc về quá khứ và trong quá trình đơn giản hóa DC thì có nhiều cách chữa bệnh rất hiệu nghiệm mà chẵng cần tới phác đồ nào hết.

    Nhưng Thầy cũng nhắc rằng đó không có nghĩa là phác đồ không còn giá trị nữa.

    Tôi thì thấy các phác đồ mà được sưu tầm trong 35 năm nay nó rất có ích cho những ai mới học DC và chưa lắm tự tin hay chưa nắm hết được các cách chữa bệnh trong DC, vì nó như là một điểm tựa đầu tiên.

    Riêng các phác đồ hổ trợ thì tôi nghĩ chúng như là thần dược, có nhiều tác dụng, hiệu quả nhanh và dùng được trong nhiều chứng bệnh. Tôi thường dùng chúng và thường khuyên các bạn mình mang theo trong bóp một miếng giấy nhỏ với các phác đồ chính như Tăng khí, Giáng khí, Điều hòa âm dương, Tiêu viêm tiêu độc, Tan máu bầm, Cầm máu, Ổn định thần kinh, Tứ đại huyệt.

    CÂU HỎI 5: Bạn thắc mắc điều gì nhất trong các tài liệu và bài giảng? Nêu ra những gì bạn khó hiểu và không làm được?

    Trong giáo trình, các tài liệu nêu ra thật là nhiều mà thời gian thì quá ngắn nên có nhiều điểm đã không được Thầy giảng dạy. Nhưng tấc cả những gì quan trọng nhất thì Thầy đã giảng kỹ, như cách tìm sinh huyệt, cách hơ ngải cứu, cách dán salonpas, các đồ hình trên mặt, lý luận dẫn tới những đồ hình trên người, thuyết đồng ứng, các kỹ thuật và các dụng cụ chính.

    Hơn nữa Thầy đã nói nhiều về Tâm ngôn DC, như cố ý tạo cho các học viên một nền tảng vững chắc về cái tâm trước khi nói tới thuật.

    Phần trong giáo trình chưa được giảng cũng rất quan trọng, nếu mình tự học thì cũng hiểu được, sau khi đã được Thầy giảng các phần trước, nhưng nếu được nghe Thầy giảng cả phần sau này thì chắc chắn các học viên sẽ tự tin và sẽ áp dụng nhiều hơn những gì nêu trong phần giáo trình ấy, nhất là phần nói về Âm dương và Ngũ hành.

    Nói đến những gì tôi chưa làm được thì tôi liền nghĩ tới cái cây Giọt sương: nó thu hút tôi lắm nhưng khi tôi dùng nó như Thầy đã dạy thì không thấy có hiệu tượng tê hay nóng gì hết. Tôi chưa thử nó trên người khác vì thấy nó gây đau quá.

    CÂU HỎI 6: Bạn nghĩ gì về các dụng cụ của Diện Chẩn?

    Tôi đã từng nghe Thầy nói rằng ta có thể ấn, gỏ các Huyệt và các đồ hình phản chiếu bằng đầu ngón tay vẫn có hiệu nghiệm, đây chính là một trong những cái tuyệt vời của DC bởi vì một khi mình nắm được cơ bản của nó thì mình có thể được “tự do” hoàn toàn, không còn phải lệ thuộc vào thuốc men hoăc dụng cụ nào hết. Và tôi đã xác định được điều này trong mấy năm nay khi tôi chữa bệnh cho con tôi, cho tôi và cho nhiều bạn bè chung quanh. Thậm chí trong những lần gần đây tôi cấp cứu cho các học sinh trong trường thì cũng chỉ dùng mấy ngón tay mà thôi.

    Tuy vậy mà Thầy cũng đã thiết kế ra hơn 100 dụng cụ khác nhau. Nếu ai không hiểu thì họ sẽ nói rằng đó chỉ để “có hàng để bán” nhưng ai đã từng để ý và hiểu được cách dùng và khả năng của mỗi dụng cụ thì sẽ biết rằng mỗi cái nó cho một kết quả khác nhau.

    Thầy từ từ chế ra các dụng cụ khác nhau trong kích thước, hình thù và phẩm chất, để có thể đáp ứng với mọi nhu cầu của người bệnh và người chữa bệnh. Điều này rấ họp lý với chử Tùy mà Thầy thường nhắc tới, và chỉ có phương pháp chữa bệnh DC mới có sự chú ý đặc biệt này thôi.

    Không có người nào y hệt người nào hết và cũng không có bệnh nào y hệt bệnh nào hết: cùng một chứng nhức đầu mà có khi là do dư âm, có khi là do dư dương, có khi là vì thiếu máu, có khi lại do dư máu, vv. Vì thế có khi một dụng cụ dương lại cho kết quả nhanh hơn một dụng cụ khác cùng hình thù kích thước nhưng lại có tính âm vì phẩm chất khác.

    Nhưng, nhiều khi có nhiều “đồ chơi” quá thì không biết chọn cái nào. Tôi nghĩ là không cần sưu tầm hết đâu mà phải từ từ làm quen với từng dụng cụ rồi sau đó tự mình sẽ biết cái nào mình thích xài nhất và cái nào hợp với trường hợp nào nhất.

    Trong vấn đề lựa chọn dụng cụ, tôi luôn nhắc mình nên linh động như trong sự lựa chọn phác đồ hay kỹ thuật nào đó.

    CÂU HỎI 7: Khi dùng các dụng cụ, bạn thích phương thức tác động nào? Lăn, gõ, ấn, dán, châm? Hãy kể ra và nói lý do tại sao?

    Tôi rất thích ấn, lăn và dán.

    Khi tác động vào sinh huyệt thì tôi thích ấn chậm (30 tiếng đếm) vì nó có kết quả tức khắc, ví như là nơi đó mình tập trung hết khí lại trong khi mình ấn và khi mình buông ra thì khí tuôn ra như một luồng nước mạnh vừa được đổ xuống đất: nước ấy sẽ nhanh chóng chạy về “chỗ trủng”. Tôi nghĩ rằng cách này nó thể hiện đúng câu tâm ngôn của Thầy “muốn nhanh phải chậm”, vì 30 tiếng đếm nó hơi lâu nhưng nó cho hiệu quả thật là nhanh.

    Nhưng có nhiều khi ấn chậm không thực hiện được vì người bệnh chịu không được vì quá đau hay quá lâu. Ví dụ đối với con nít, tôi không xài nó vì con nít ít kiên nhẫn cho mình ấn lâu như vậy. Trong trường hợp nầy tôi ấn nhanh và lập lại ba lần.

    Còn kỹ thuật dán cao salonpas thì là số một. Tôi thích nó vô cùng luôn vì nó nhanh, nhẹ và có thể làm cho bất cứ ai cũng được. Hơn nữa nó có thể giúp những người chưa biết dò huyệt tự chữa cho mình theo các phác đồ và bản tra huyệt.

    CÂU HỎI 8: Bạn nghĩ gì về các đồ hình (phản chiếu – đồng ứng) của Diện Chẩn?

    Tôi nghĩ rằng các đồ hình phản chiếu và đồng ứng là một ngôn ngử tuyệt vời để biến bệnh nhân thành Thầy thuốc và để hoàn cầu hóa DC. Chúng giúp mọi người dễ nhớ và tìm các vùng phản chiếu của bộ phận mắc bệnh. Dù ở nơi nào hoăc ở lứa tuổi nào thì cũng có thể hiểu được. Hơn nữa, chúng rất là ngộ nghĩnh và thú vị, nhất là các đồ hình đồng ứng, vì ít ai nghĩ ra được những sự giống nhau giữa những bộ phận mà người ta thường cho là không có liên quan gì với nhau, thí dụ như con mắt và buồng trứng.

    CÂU HỎI 9: Bạn có đề nghị gì với sách học và cách giảng dạy?

    Tôi rất thích cuốn giáo trình của Thầy soạn vì nó có đầy đủ về phần lý thuyết, phần kỹ thuật và phần “triết học” của DC.

    Cách dạy của Thầy là cách mà tôi đã thường được học khi học đại học, có nghĩa là học sinh phải tự đọc ở nhà và nếu có gì thắc mắc thì vào lớp hỏi, Thầy sẽ giảng theo yêu cầu. Tôi rất thích cách này, vì nó cho học sinh từ những chi tiết dễ hiểu và cả những chi tiết khó hiểu hơn. Nhưng tôi biết là trong quá trình học này, nhất là vì ai cũng có gia đình và công việc, có nhiều người không có thời gian để đọc giáo trình trước khi đi học và vì vậy mà không có được nhiều câu hỏi đặt ra cho Thầy. Vì thế có nhiều người chỉ tiếp thu được phần giáo trình mà Thầy giảng trong lớp thôi.

    Thầy giảng như kể chuyện, rất vui và thoải mái nhưng trong những câu chuyện như nói đùa của Thầy lúc nào cũng rút ra được một bài học về y đạo cuộc sống hay về kỹ thuật chữa bệnh. Có điều là nhiều khi phải nghe đi nghe lại hoặc ghi hết những gì Thầy nói rồi đọc đi đọc lại mới thấm.

    CÂU HỎI 10: Cảm tưởng của bạn về phương pháp này, bạn nghĩ gì về tương lai của nó? Ích lợi của nó đối với sức khỏe và tinh thần ra sao?

    Nếu có một đấng sinh thành của nhân loại, tôi nghĩ phương pháp này là một món quà rất lớn của “người” đó, để con người được tồn tại và hạnh phúc trên thế gian này. Đúng vậy, tôi nghĩ là vì thương nhân loại nên “ai đó” đã ban cho Thầy Châu một tấm lòng cao cả và một đầu óc nhanh lẹ và bao la như thế.

    Cái sản phẩm của Thầy sẽ giúp cho nhân loại được khỏe mạnh, an nhàn hơn và có một cái tâm ôn hòa và bác ái hơn.

    Những người biết DC ngày càng đông và cách đối xử với những giới hạn của con người sẽ thay đổi: người ta sẽ biết là mình không thoát đươc “sanh lảo bệnh tử” nhưng người ta sẽ biết được là mình không phải là bất lực hoàn toàn. Mọi người sẽ có niềm tự tin mới và niềm tự tin đó nó sẽ không xuất phác từ tiền tài hay của cải mà từ tấm lòng và sự linh động và kiên nhẩn của chính mình. Khi đó sẽ không cần tranh chấp nữa, không còn hơn thua nữa, vì, bẩm sinh, ai cũng sẽ có những trang bị cần thiết để mình được thoải mái, đó chính là những huyệt ở trên mặt và trên khắp người mình.

    CÂU HỎI 11: Từ khi áp dụng phương pháp này, bạn đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền?

    Tôi không xác định được tôi đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền, nhưng tôi chi biết rằng từ khi biết DC tôi chỉ lâu lâu tốn tiền đi xét nghiệm thôi chớ không tốn tiền thuốc nữa. Đặc biệt đáng ghi là tôi tiết kiệm được nhiều thời gian vì không phải thường đi bác sĩ và không phải nghỉ làm và nằm liệt giường. Đó không chỉ vì tôi không bệnh mà vì cả chồng và con cũng ít bị bệnh và mỗi lần bệnh thì chữa bằng DC, không đi BS, không uống thuốc, và hồi phục rất nhanh.

    CÂU HỎI 12: Những điều gì giáo viên hay nhắc đi nhắc lại trong lớp?

    Trong lớp thầy hay nhắc tới một số câu của Tâm ngôn Diện Chẩn, nhất là các câu như: “Yêu người chính là yêu mình, Giúp người chính là giúp mình”; “Muốn tất cả sẽ không được gì – không muốn gì sẽ được tất cả”; “Tâm hướng về đâu – nơi đó có ánh sáng”; “Muốn nhanh phải chậm – Muốn cao phải thấp – Muốn mạnh phải yếu” hoặc “Chọn việc dễ mà làm, lựa đường sáng mà đi”; “Chi tiết chính là bí quyết”…

    Ngoài ra Thầy còn luôn nhắc là “không phải nhiều là hay, không phải ít là dở”.

    Thầy luôn nhắc phải linh động và chọn việc dễ làm trước; đừng luôn luôn lệ thuộc vào phác đồ mà quên đi các những kỹ thuât khác có thể cho kết quả nhanh chóng hơn, ví dụ như tác động cục bộ hay sử dụng đồ hình phản chiếu, đồng ứng hoặc dò sinh huyệt.

    CÂU HỎI 13: Trong hai mươi điều lợi ích sau khi học Diện Chẩn, bạn được bao nhiêu điều?

    Trong 20 diều lợi ích của DC tôi rất sung sướng là mình đã đạt đươc hết cả 20. nếu kể ra từng chi tiết thì sẽ rất dài dòng, nhưng tôi thật cảm ơn Thầy Châu vì nhờ tác phẩm của Thầy mà cuộc đời tôi được hơn nhiều điểm, nhất là về mặt tinh thần và sức khỏe. Luôn cả gia đình con cái và bạn bè quanh tôi cũng hưởng được ảnh hưởng tốt của DC về mặt sức khỏe và sự tự tin.

    CÂU HỎI 14: Bạn nghĩ gì về phác đồ Tình thương 26-60 và các môn Huyền công trong Diện Chẩn?

    Tôi nghĩ rằng PD Yêu thương 26-60 sẽ là một PĐ có thể thay đổi con người nếu tất cả người trong DC thực hành và phổ biến nó. Nó rất hiệu nghiệm nhưng người dùng nó phải có thiện tâm, như Thầy thường dạy.

    Lần đầu tiên tôi thí nghiệm nó là một hôm tôi đang họp giáo viên. Cô hiệu trưởng là một người khó tính và nhiều lúc cộc cằn khó thương. Trong khi cô đang oai oái trách móc các giáo viên thì mấy người đồng nghiệp ngồi gần tôi xúm nhau mắng rủa cô ấy. Tôi lên tiếng nói “các bạn làm gì thì làm, tôi thì bắc đầu đọc phác đồ Yêu thương coi ra sao”. vừa nói xong tôi đọc 26-60 vài chục lần và mong cho cô bớt giận vì việc ấy có hại cho sức khỏe của cô. Cô ấy tự nhiên vui vẻ. Các bạn đồng nghiệp đều ngạc nhiên và hỏi tôi đó là gì, tôi kể sơ qua và có một người đã nói “không ngờ từ một đất nước được thần tượng về chiến tranh lại có một phác đồ yêu thương để đối phó với những bất bình”.

    Lần thứ nhì tôi thử nó là lúc tôi đang cải lộn với ông xả rất nhiều và hai người đều nóng nảy và to tiếng đáng sợ. Tôi tức tối và rối quá không biết làm sao, bỗng nhiên nhớ tới 26-60, tôi liền lập đi lập lại nó thì tự nhiên thấy mình nguội xuống và nói ra được “Xin lỗi, em đã hiểu lầm” và chồng tôi cũng nguội xuống và nhận ra là chính mình cũng đã không nói rõ mọi chuyện. Từ đó tôi luôn áp dụng PĐ này và dạy nó cho rất nhiều người.

    Tôi đọc nó mỗi khi tôi thấy ai giận dỗi, bực bội, mỗi khi tôi thấy ai buồn, mỗi khi tôi thấy ai cải vả…

    Tôi nghĩ nó sẽ có thể thay đổi vận mênh cho con người nhất là từ khi nghe Thầy hỏi tôi: “Em nghĩ sao khi các nước lớn căng thẳng và chuẩn bị chiến tranh và tất cả mọi người trên thế giới bắt dầu đọc 26-60 để mấy ông lớn đừng quyết định chiến tranh và thỏa thuận với nhau một cách êm đềm?”. Nghe Thầy nói vậy tôi giật mình vì tôi nghĩ chuyện đó có thể xảy ra và PĐ này sẽ có thể ủng hộ tốt cho vận thế. Từ đó tôi không mất cơ hội để nói về nó và mời các bạn thí nghiệm nó. Khi nó có hiệu nghiệm trên chuyện nhỏ thì khi có chuyện lớn thì mọi người sẽ nhớ tới nó và sẽ dùng nó.

    CÂU HỎI 15: Bạn hãy hình dung sự phát triển và thay đổi của con người trong xã hội trên thế giới khi có hàng tỷ người sử dụng Diện Chẩn trong 100 năm nữa?

    Khi trên thế giới có hàng tỷ người sử dụng DC thì sẽ không còn chiến tranh, đói khát và mọi người sẽ làm những gì mình thích trong sự tôn trọng quyền lợi và hạnh phúc của người khác nữa. Mọi người sẽ thấy mình khỏe mạnh, tự tin và lạc quan hơn nên không còn sợ hãi và nếu không còn sợ hãi thì không còn chiến tranh nữa.

    Với phác đồ Yêu thương dùng cho cả cỏ cây và đồ vật thì cả Trái Đất cũng sẽ được ảnh hưởng tốt và môi trường sẽ được gìn giữ tốt bởi vì người dùng DC sẽ biết tôn trọng bất cứ những gì được có trong cuộc sống.

    CÂU HỎI 16: Bạn nghĩ gì về Thầy Bùi Quốc Châu?

    Tôi nghĩ là có một đấng Cao thượng đã tạo ra con người, có thể đó là Chúa Thượng Đế, có thể là ông Trời, có thể đó là Yhave, hay bất cứ vị nào mà trong các Đạo đều có.

    Dù gọi là gì đi nữa, tôi nghĩ Đấng Cao thượng đó rất thương loài người và khi thấy loài người khổ quá hay đang tự làm khổ mình thì ban xuống một vị cứu tinh. Những vị cứu tinh đó là Phật, là Gesu, là các vị Thánh, là mẹ Theresa ở Calcuta…

    Tôi nghĩ Thầy Châu cũng là một người được Đấng Cao thượng ấy bang cho nhân loại.

    Thầy có trí có tâm cao cả hơn nhiều người nhưng Thầy lại rất bình dân và dễ gấn. Ai đến Thầy cũng tiếp. Đối với nam, nữ, người lớn hay con nít Thầy cũng có một cử chỉ đầm ấm, tử tế và cởi mở.

    Thầy dạy toàn điều hay với mục đích có được người tốt, cuộc sống tốt và xã hội tốt.

    Trong một thời điểm như bây giờ, nơi mà con người ta lo nhiều về vật chất hơn tâm hồn không chỉ vì bụng đói mà vì đua đòi nhiều hơn, nơi mà các người nổi tiếng thường là những người giỏi làm và giỏi dạy kinh doanh, thì Thầy dạy sống tốt, sống thương người, sống thật thà, thì nghe như hơi có “lỗi thời”. Nhưng thật ra không lỗi thời chút nào hết. Thầy không là tu sĩ và cũng chưa bao giờ khuyên ai đi tu; Thầy không chê bay vật chất và cũng không khuyên ai rời bỏ vật chất. Nhưng Thầy dạy là trước hết phải có cái Tâm, trước hết phải biết là khi mình xuôi tay rồi thì không mang gì theo hết và chỉ để lại dư âm của những gì tốt hay xấu mà mình đã làm thôi. Những chuyện này thì nhiều giáo hội cũng truyền. Cái hiện đại trong những lời dạy có vẻ “lỗi thời” này là ở trong cái mục đích cuối của những gì Thầy dạy, đó là: “Có được hạnh phúc và thiên đàng ngay trên cõi đời này”.

    Trong lớp học Thầy thường kể những chuyện Thầy đã làm, Thầy muốn nghe học viên kể những nhận xét  hay về những tài năng của Thầy. Ai không hiểu có thể nghĩ là Thầy chỉ muốn nâng mình lên. Nhưng nếu sau khi kể hay nghe kể về tài năng của mình, Thầy nói rằng tất cả mọi người có thể làm được những gì Thầy làm, nếu thực hiện những gì Thầy dạy, thì mới hiểu được là Thầy chỉ muốn đưa mình ra để làm một tấm gương và để mọi người cố gắng và tự tin hơn.

    Trong khóa học này tôi đã được chứng kiến những năng lực của Thầy nhiều lần. Tôi đã được ngữi mùi thơm từ cơ thể của Thầy, nó như mùi trầm. Một hôm, để cho cả lớp có thêm năng lực Thầy đã Phóng công cho cả lớp và tự nhiên có mùi thơm đậm đà lang tràn trong không gian. Tôi và các bạn ngồi hàng đầu nghe rất rỏ mùi bánh nướng, các bạn ở sau nghe mùi gạo rang và các bạn ở sau nữa nghe mùi hương trầm. Mùi thơm thật nồng và rõ ràng khiến tôi không tin được là nó phát ra từ Thầy và nghĩ rằng ở sau bếp có ai đang nướng bánh và đã làm cháy nó nên mới có mùi thơm đột ngột như vậy. 10 phút sau thì không còn mùi nữa và khi vừa hết học, 20 phút sau, tôi liền chạy vô nhà bếp để kiểm tra thì không có ai và không có mùi bánh nào hết.

    Thầy thực hành Huyền công một cách tuyệt vời, làm như chơi và kết quả thật không tưởng tượng.

    Trước khi tôi về VN năm nay, có một người mẹ đau khổ đã đưa con đến nhà tôi nhờ tôi xem có giúp em được không. Cô gái 20 tuổi, ngồi xe lăn, không đi đứng, không ăn uống, không nói chuyện được và không cử động cổ và đầu được. Trong cổ em có một cái ống để cho thức ăn vào và để hút ra chất đàm thường bị ứng lại trong khí quản. Em có một cái máy trong người để kiểm tra nhịp tim và tỷ lệ của oxigen trong cơ thể. Nếu cái máy này cho điểm 100% hoặc gần đó thì có nghĩa là em tự thở được và cơ thể em tự hoạt động như mọi người.

    Vì không có thời gian nên tôi chỉ dạy chị những thuật đơn giản để giúp em ngủ được, an thần. Tôi hẹn khi tôi trở về sẽ theo dõi em gần và thường hơn. Khi tôi bắt đầu khóa học và nghe Thầy giảng về Huyền công thì tôi lập tức nhờ Thầy mỗi ngày chữa cho em. Tôi đưa hình em cho Thầy và Thầy làm Đàn chỉ Thần Công trên hình của em. Chỉ vài giây mỗi ngày thôi.

    Lần đầu Thầy làm thị mẹ em cho biết là ngay thời điểm đó em tự ngồi thẳng lưng và tự điều khiển cổ của mình. Mặt bên trái của em nóng lên và cả ngày đó em khỏe hơn bình thường. Sự tự điều khiển sau môt lát thì không còn. Các ngày sau Thầy vẫn làm như vậy và đến ngày thứ ba thì mẹ em cho biết là mấy ngày đó em thở rất dễ dàng. Bình thường mỗi ngày mẹ em phải rút đàm ra nhưng ba ngày sau khi Thầy bắt đầu chữa thì chị vẫn chưa phải làm việc ấy. Đặc biệt là một hôm, khi tôi đang báo cáo cho lớp về em và Thầy làm huyền công cho em thì bên Ý, cái máy nói trên lên tới 100% và vài ngày sau vẫn còn trong mức độ là 98%.

    Tình trạng của em vẫn còn khó khăn lắm, nhưng tôi đã chứng kiến được khí lực của Thầy có thể vượt đại dương trong tức khắc.

    CÂU HỎI 17: Bạn nghĩ gì về Tâm ngôn của Thầy Bùi Quốc Châu?

    Tôi nghĩ, Tâm ngôn của Thầy có thể gọi là triết học cơ bản của DC. Ai muốn giỏi về DC và đạt được 20 điều lợi ích của DC thì phải biết hiểu và áp dụng Tâm ngôn ấy trong cuộc sống.

    CÂU HỎI 18: Sau khi học xong khóa căn bản này, bạn có ước muốn sẽ làm gì trong tương lai?

    Ước muốn của tôi là được giúp Thầy toàn cầu hóa DC, với tất cả phần Đạo lẩn phần Thuật mà Thầy đã dạy, để mọi người được hạnh phúc ngay trên cõi đời này.

    CÂU HỎI 19: Thế giới quan và nhân sinh quan của bạn sau khi học xong?

    Bản tính là tôi đã thường rất thương người và tôn trọng môi trường sinh sống chung quanh mình, sau khi học DC, lý thuyết “Mỗi con người là một vũ trụ nhỏ” làm cho tôi quí hơn thế giới chung quanh mình, nhất là tôi khẳng định được hơn là mình có khả năng ủng hộ cho sự tiến triển tốt đẹp của nó, dù chỉ trong khoảnh nhỏ ở gần mình.

    Đối với quan niệm về cuộc sống và con người thì trước đây mình cũng nghĩ là nếu mọi người chung quanh mình vui sướng thì mình cũng sẽ được hạnh phúc, và trước đây mình vẫn hết sức mình giúp đỡ những người chung quanh mình. Học được DC mình thấy là như có được một cây đũa thần, không những giúp người và biến cuộc sống thêm tốt đẹp được mà còn có thể biến nhiều người khác trở thành tốt đẹp, ngoài sự lành mạnh hơn về sức khỏe.

    Có DC như có thêm một bí quyết để đối xử với bất cứ khó khăn nào, vì vậy mà từ khi biết DC gặp ai tôi cũng nói về DC, dù rằng nhiều khi không được tin hay còn bị hiểu lầm. Tôi chỉ nghĩ tôi được một của quí và muốn chia sẽ, còn ai đó không muốn nhận thì thôi, nhưng tôi có bổn phận phải cho họ biết là của quí đó mọi người điều có thể có.

    Câu “Vô tri bất mộ” của Thầy đã giúp tôi nhiều trong việc này và trong cuộc sống, vì tôi không còn biết cái gì là mặt cảm trước những người không tin hoặc mỉa mai những ý tốt của mình.

    CÂU HỎI 20: Sau khi học xong bạn muốn trở thành chuyên gia chữa bệnh gì?

    Tôi chưa nghĩ ra mình sẽ có thể là chuyên gia về bệnh nào, có thể duyên số sẽ đưa đến điều đó. Hiện tại thì tôi thấy mình có khiếu về giảng dạy và nhờ mình biết được hai ngôn ngữ nên mình có thể đóng góp trong chuyện phổ biến DC trên nước Ý. Tương lai, mình ước được mở một Hội Quán DC trên nước Ý theo mô hình của Hội Quán DC mới vừa được khai trương tại Hà Nội.

    Báo cáo về Âm Dương khí công

    Trước khi học với Thầy tôi đã có đọc sách Âm Dương khí công của Thầy và đã có tập thử. Tôi đã nhận xét được là thở đường dương làm ấm cơ thể và có kỳ tôi đã thở đường âm để làm mát và cắt cơn sổ mũi do dị ứng nóng. Nhưng vì chưa được học từ Thầy nên cũng không quá tự tin nên không dám tiếp tục tập.

    Sau buổi học đầu tiên, như Thầy dặn, tôi tập thở đường dương, mỗi buổi sáng, 10 đường. Tôi nghe khát nước hơn nhiều và rất hăng say. Thở được hai ngày thì tình cờ tôi nhận ra là khi đi bơi với các con, tôi bơi nhanh hơn mọi ngày và bơi được lâu hơn. Trong tuần lễ tập đường dương tôi có hơi buồn ngủ hơn nhiều, nhất là giữa buổi sáng. Điều này rất lạ. Tôi cũng đi cầu nhiều và mấy ngày đầu phân rất hôi. Sau nghe Thầy giảng mới biết đó là vì cơ thể đang tẩy độc.

    Thở được ba ngày, nghe cô bạn trong lớp báo cáo là làm huyền công có kết quả nên cũng muốn thử xem sao. Tôi chữa qua Ảnh công cho một người bạn bị đau cổ gáy. Bạn ấy nghe bớt liền nhưng tôi thì tự nhiên có cảm giác mệt mỏi vô cùng, mãi đến sáng hôm sau vẫn còn nghe mệt. Sau nghe Thầy giảng thì mới rõ là vì sức mình còn yếu, phải cần tập âm dương khí công thêm một thời gian hoặc phải thở dường dương để “xạt bình”lại, sau khi chữa bệnh.

    Tuần lễ tập đường âm thì tôi thấy trong người lúc nào cũng ớn lạnh dù bên ngoài thì vẫn nóng và có khi bên ngoài còn nghe nóng hơn bình thường. Tôi vẫn đi đại tiện rất nhiều, nhất là sau khi ăn những thức ăn được chế biến nhiều. Không phải là tiêu chảy mà là như cơ thể cứ vội tống ra những gì không hạp với nó. Trong tuần này tôi vẫn ngủ bình thường, có điều là tôi thấy mình hay cảm động và suy nghĩ về những chuyện buồn trong quá khứ. Đến ngày thứ năm thì tôi thấy mình hơi xuống năng khí, trong lớp không còn muốn giơ tay lên phát biểu, dù trong đầu có nhiều chuyện muốn chia sẽ. Thầy biểu đem sách về DC mà tôi đã soạn bằng tiếng Ý ra giới thiệu với lớp mà tôi cũng không dám và xin Thầy đợi vài ngày sau. Tôi sợ thở tiếp đường âm sẽ tệ hơn nên tôi bớt lại còn 5 đường thôi thì thấy đỡ buồn phiền và lo sợ.

    Qua tuần sau thì tôi thở 10 đường dương và 5 đường âm. Tôi thấy khỏe nhưng chưa khẳng định được có là tỷ lệ vàng của mình, vì như thế cũng có lúc tôi thấy mệt hoặc nóng tánh quá, hoặc đói bụng nhiều.

    Điều tôi hoan nghênh nhất là, mỗi khi thấy mệt tôi thở đường dương thì lại khỏe và mỗi khi căng thẳng, nóng nảy thì tôi thở đường âm thị nguội lại.

    Tôi sẽ cố gắng tập thường xuyên để được có kết quả như Thầy tả và tôi tin rằng cách thở này sẽ tặng cho tôi thêm một tiềm năng mới tuyệt vời.

    Tôi cảm ơn Thầy đã chia sẽ cùng nhân loại những khám phá này và nhất là cảm ơn Thầy vẫn tiếp tục ra sức nói đi nói lại những kinh nghiệm của mình để cho các học viên thêm tự tin và cố gắng rèn luyện.

    Chia sẻ:
    Bài viết khác:
    Zalo
    Hotline
    DMCA.com Protection Status